Quan điểm & Bình luận của Đảng Vì Dân

Đảng CSVN có thật sự muốn hoà giải và đoàn kết dân tộc?

Hoàn cảnh lịch sử đã đẩy dân tộc Việt vào tình thế đối nghịch lẫn nhau trong cuộc chiến đau thương trước năm 1975. Điều đáng tiếc là các siêu cường chủ chốt cuộc chiến đã có cách giải quyết những mâu thuẫn của họ và bắt tay nhau để phát triển mối tương quan quyền lợi. Nhưng với người Việt chúng ta, quan hệ dân tộc của chính mình vẫn chưa bình thường hoá sau hơn ba thập niên sau. Cũng vì vậy mà tình trạng mâu thuẫn, hận thù vẫn còn, và đất nước vẫn chưa sánh vai được như những quốc gia khác trong cùng khu vực.

Ngày nay, nhu cầu bảo vệ chủ quyền, phục hưng dân tộc và phát triển đất nước đang trở nên khẩn thiết hơn bao giờ hết, và cần có sức lực của cả một dân tộc để giải quyết. Do đó, người Việt chúng ta không có sự chọn lựa nào khác hơn là phải bằng mọi cách thực hiện tiến trình hoà giải và đoàn kết dân tộc.

 

Hoà giải là vấn đề chung của cả dân tộc và cần có thiện chí của các phía liên hệ để trở thành hiện thực. Tiến trình hoà giải và đoàn kết dân tộc sẽ tiếp tục bị bế tắc nếu như đảng cầm quyền tiếp tục duy trì thái độ thù hằn, đố kỵ với những cá nhân, tổ chức bất đồng chính kiến. Tiến trình đó cũng sẽ tiếp tục bị ngăn trở nếu như đảng cầm quyền một mực phủ nhận trách nhiệm lịch sử cho những sai lầm vừa qua, và tiếp tục độc quyền lãnh đạo đất nước.

Hoà giải dân tộc là hoá giải những trở ngại đã gây nên tình trạng hận thù, đố kỵ và mâu thuẫn giữa các thành phần dân tộc với nhau, chứ không phải là thoả hiệp với chế độ độc tài để chia sẻ quyền lực lãnh đạo hay mưu tìm quyền lợi riêng tư.

Hoà giải dân tộc cũng không thể được thực hiện đơn phương giữa đảng cầm quyền và một, hai tổ chức nào đó. Sự hoà giải phải được đặt trên căn bản hoá giải toàn bộ các vấn đề bế tắc ở nội tại dân tộc, bao gồm tất cả thực thể chính trị liên hệ.

Mặt khác, sự hoà giải đó phải thực tình và thực tế để có thể trở thành nền tảng xây dựng sự đoàn kết của dân tộc.

Đối với hiện tình đất nước, dư luận vừa có dịp biết đến việc ông Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Ngoại giao CSVN, gửi thư cho ông Dân biểu Cao Quang Ánh nói rằng nhà nước CSVN muốn "gặp gỡ, tiếp xúc với cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ và Canada, trong đó có cả các cá nhân, tổ chức còn thiếu thông tin đúng đắn về Việt Nam và vẫn còn mang tư tưởng hận thù cùng những lời nói, việc làm chống lại nhà nước Việt Nam". Với cương vị của một người Dân cử gốc tỵ nạn, DB Cao Quang Ánh đã có lời từ khước hợp lý. Dù ngôn ngữ và cách tiếp cận của người cán bộ ngoại giao cao cấp này có nhiều vấn đề cần bàn cải, song chúng ta cũng có thể xem đó là một dấu hiệu đáng chú ý.

Nếu nhà nước CSVN, và hiện giờ cũng là đảng CSVN, thật sự muốn tổ chức một cuộc đối thoại ‘cởi mở và thẳng thắn’ với thành phần đồng bào ở nước ngoài, kể cả các tổ chức bất đồng chính kiến, thì ý muốn đó không nhất thiết phải đi vòng qua ngỏ Lập pháp Hoa kỳ như vậy.

Nếu việc tiếp xúc đó là một hình thức đối thoại để tạo sự cảm thông thì tại sao ông Lê Công Phụng, với trách nhiệm Đại sứ nước CHXHCNVN tại Hoa Kỳ, lại không tiến hành việc bình thường hoá quan hệ dân tộc với các cá nhân và tổ chức bất đồng chính kiến kể từ ngày nhiệm chức. Ông chỉ gợi lên ý đó một lần duy nhất trong ngày họp báo ra mắt nhiệm sở mới. Nếu ông Lê Công Phụng xúc tiến việc đối thoại, trao đổi về chuyện đất nước với tập thể người Việt tự do ở nước ngoài trong hai năm qua một cách nhiệt tình, thì chắc chắn ông Nguyễn Thanh Sơn đã không phải bị bẻ mặt như vừa qua.

Nhưng NNVN, và cũng là đảng CSVN, có lẽ chỉ muốn gây hoang mang để lung lạc, phân hoá tập thể người Việt lưu vong. Bằng chứng là cho đến nay, bộ máy truyền thông, báo chí của NNVN vẫn luôn nặng lời với tất cả cá nhân, tổ chức bất đồng chính kiến ở nước ngoài; vẫn dùng những ngôn từ mang tư tưởng hận thù cùng những lời nói, việc làm đi ngược lại tinh thần hoà giải và đoàn kết của dân tộc. Cùng lúc đó, bộ máy cầm quyền vẫn tiếp tục bắt bớ giam cầm những công dân bất đồng chính kiến, mặc dù những người này lên tiếng một cách ôn hoà hoàn toàn. Vậy thì, làm sao cộng đồng người Việt ở nước ngoài có thể tin vào thiện chí muốn hoà giải của NNVN, khi chính nhà nước này đã không muốn đối thoại với những công dân có thiện chí ở trong nước?

Nếu đảng CSVN ngày nay thực tâm muốn hoà giải và đoàn kết dân tộc, thì với lợi thế của đảng cầm quyền, có thể khởi đầu bằng thái độ ôn hoà, bằng những hình thức đối thoại cởi mở, văn minh hơn với những người đối lập ở trong nước, và với những đề nghị mang tính chân thành, xây dựng với những cá nhân, tổ chức bất đồng chính kiến ở ngoài nước. Nếu thiện chí của đảng CSVN được thể hiện rõ ràng, những sự chống đối tất nhiên sẽ không còn lý do bùng dậy như hiện nay. Ngược lại, nếu NNVN tiếp tục tình trạng đàn áp phía đối lập như hiện nay thì tất nhiên là các tổ chức đối kháng, kể cả Đảng Vì Dân, sẽ tiếp tục đấu tranh quyết liệt để góp phần tạo áp lực buộc đảng CSVN phải trao trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho toàn dân. Nếu đảng CSVN tiếp tục đặt quyền lợi của đảng lên trên quyền lợi của Tổ quốc, tiếp tục xem nhẹ chủ quyền quốc gia thì phong trào đấu tranh nhằm "gây rối loạn, mất ổn định chính trị, kinh tế, xã hội trong nước; làm cho người nước ngoài không dám đến Việt Nam đầu tư hoặc du lịch, đồng thời châm ngòi cho các phong trào quần chúng nổi dậy chống Nhà nước Việt Nam" chắc chắn sẽ phải bùng nổ. Và trong trường hợp biến động chính trị nghiêm trọng xảy ra, đảng CSVN sẽ rất khó để có thể tiếp tục hiện diện trong bối cảnh xã hội mới sau đó.

Là người Việt Nam, tự ái dân tộc khiến chúng ta phải tủi hổ mỗi khi nhìn thấy sự khinh miệt của thế giới đối với hiện trạng nước nhà, dù là ở lãnh vực nào, và dù rằng thảm trạng liên hệ đó là do chế độ độc tài đương quyền gây ra. Người Việt yêu chuộng tự do, dân chủ và công bằng muốn đất nước được lãnh đạo bởi một chính thể dân chủ tự do, biết đặt quyền lợi của Dân tộc và Đất nước lên trên hết. Nhưng không có nghĩa rằng, vì muốn giải thể chế độ độc tài đương quyền mà chúng ta chấp nhận trao vận mệnh đất nước cho ngoại bang, hay để cho tình trạng "cõng rắn cắn gà nhà" xảy ra.

Từ ngày thành lập vào đầu năm 2006 đến nay, Đảng Vì Dân chủ trương tìm kiếm một giải pháp chính trị thích hợp cho đất nước, và giải quyết tình trạng mâu thuẫn, bế tắc chính trị của Việt Nam bằng một cuộc Tổng Tuyển Cử Tự Do. Nhưng chủ trương ôn hoà đó không có nghĩa là Đảng Vì Dân thụ động chờ đợi đảng CSVN thể hiện thiện chí.

Để thúc đẩy tiến trình thay đổi cần thiết cho đất nước, Đảng Vì Dân, cũng như mọi tổ chức đấu tranh khác, tất nhiên phải có các chương trình hành động khác nhau để tạo áp lực lên thành phần bảo thủ của đảng cầm quyền, đồng thời giúp cho những người tiến bộ trong đảng CSVN có cơ hội thúc đẩy sự đổi mới thực sự. Nếu đảng CSVN tiếp tục chủ trương độc tài toàn trị, Đảng Vì Dân sẽ chiến đấu bằng mọi hình thức để bảo vệ chủ quyền, và chấm dứt tình trạng độc tài, tham ô và bất công đang gây vô số nguy hại cho xã hội.

Tuy nhiên, thái độ quyết liệt của Đảng Vì Dân luôn song hành với thiện chí đối thoại để tạo cơ hội phục hưng dân tộc và phát triển đất nước. Vấn đề còn lại là đảng CSVN có thật sự muốn hoà giải và đoàn kết dân tộc hay không?

Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN)

(Trích Tập san Hoa-Mai #49) 

   
© ALLROUNDER