Quan điểm & Bình luận của Đảng Vì Dân

Xin cảm ơn Toà án Nhân dân Hà Nội!

Nhờ phiên xử thô bạo của toà án nhân dân Hà Nội với Ts. Cù Huy Hà Vũ, phong trào đấu tranh chống chế độ độc tài, tham ô và bất công đã lên cao nhanh chóng và mạnh mẻ ở ngoài và trong nước. Qua vụ án này, dư luận Việt Nam cũng như quốc tế đã có đủ yếu tố để có một thái độ dứt khoát hơn với đảng cầm quyền độc tài CSVN -- một điều mà các tổ chức đấu tranh dù có cố công thực hiện cũng không thể nào đạt được kết quả tốt đẹp như vậy. Rõ ràng là các nhà đấu tranh phải cần cảm ơn Toà án Nhân dân Hà Nội!

Nay là thời điểm mà 36 năm trước (30/4/1975) xe tăng Cộng sản Bắc Việt đã cán sập cổng Dinh Độc Lập, đánh dấu ngày chấm dứt nền Đệ Nhị Cộng Hoà. Trong hơn ba thập niên qua, nhiều nỗ lực đấu tranh dưới nhiều tầm vóc và hình thức khác nhau đã được thực hiện, từ vũ trang đến chính trị. Tuy nhiên trong thực tế, phần lớn sự suy yếu của chế độ, có nghĩa là sự thuận lợi của phong trào đấu tranh giải Cộng, lại xuất phát từ chính những chính sách, hành động phản dân, hại nước của đảng cầm quyền. Trong lần này, đảng CSVN đã tự phá vỡ một thành trì bảo vệ đáng kể nhất: sự trung thành của những người có công hay liên hệ mật thiết với chế độ. Trường hợp Ts Hà Vũ là một điển hình.

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ không phải là người trực tiếp có công với đảng cầm quyền, nhưng thân sinh Ông là người gắn liền với thế hệ đầu tiên khởi công xây dựng chế độ. Bản thân Ông, đúng ra cũng có thể là một thứ "Thái Tử" nào đó, có thể có tương lai không kém gì Nông Quốc Tuấn (con ông Nông Đức Mạnh) hay Nguyễn Thanh Nghị (con ông Nguyễn Tấn Dũng). Dù không tham chính, Ts Hà Vũ cũng có đầy đủ điều kiện để thành công to lớn và có địa vị đáng kể trong xã hội, nhất là bên cạnh Ông còn có người vợ trí thức đồng tâm là nữ Luật sư Nguyễn thị Dương Hà, và em ruột là nữ luật sư Cù thị Xuân Bích. Nhưng trước thực trạng đáng "bức xúc" của đất nước, Ông đã hành xử đúng theo tinh thần của người trí thức có lương tâm và trách nhiệm: lên tiếng cho nhân quyền, lẽ phải và sự công bằng. Hệ quả của việc làm đáng trân trọng đó là Ông bị tuyên án 7 năm tù giam, cộng 3 năm quản chế.

Nhìn từ góc cạnh nhân quyền bình thường, dư luận trong và ngoài nước, kể cả phía quốc tế, đều đã lên án vụ án phản nhân quyền này một cách mạnh mẽ.

Nhìn một cách sâu sắc hơn nữa về mặt chính trị, người ta còn thấy được vụ án này đã mặc nhiên giúp phá vỡ những chướng ngại tâm lý vốn tồn đọng từ nhiều năm qua. Đó là một số thành kiến sai lầm giữa Bắc và Nam, cũng như giữa Cộng Hòa và Cộng sản. Nhờ sự lên tiếng mạnh dạn, bộc trực của Ts. Hà Vũ, nhiều ranh giới tâm lý đã được hoá giải, giúp cho các thành phần dân tộc đứng gần với nhau hơn trên trận tuyến đấu tranh giải trừ nạn độc tài, tham ô và bất công đang hoành hành ở nước ta.

Một điểm quan trọng khác là thái độ bất khuất, anh hùng của Ts Hà Vũ trong suốt thời gian trước khi bị bắt, khi bị giam, và ngay cả lúc đối diện với hội đồng xét xử. Thái độ không nhận tội hay đầu hàng chế độ độc tài của Ông đã giúp phục hồi niềm tin đối với thành phần trí thức của nhiều giới đồng bào, kể cả tập thể đồng bào tỵ nạn CS đang sinh sống ở ngoài nước.

Thái độ dấn thân và chấp nhận hy sinh của Ts Hà Vũ đặt các tầng lớp trẻ, đặc biệt là lớp trí thức, vào một hoàn cảnh phải có thái độ rõ ràng hơn. Tại sao một người trí thức, là con cái gia đình công thần của chế độ, mà còn dám xông pha đấu tranh, bất chấp sự thiệt hại cho bản thân và gia đình? Nếu thái độ của Ts Cù Huy Hà Vũ là đúng, thì những người trí thức khác đứng ở vị trí nào trong công cuộc đối đầu với độc tài, tham ô và bất công? Một thách thức tự nhiên rất hợp lý.

Nhưng tất nhiên, riêng sự dấn thân của Ts Hà Vũ chưa đủ để khơi dậy hào khí đấu tranh, nếu như không có phiên toà thô bạo, phi lý #4411 (04/04/11). Bản án 7 năm tù + 3 năm quản chế dành cho một người trí thức trẻ đấu tranh chống độc tài, tham ô và bất công một cách ôn hoà, đặc biệt là với một trình tự xử án vi luật, vi hiến nghiêm trọng... đã châm ngòi cho hàng chuỗi sự lên án, chống đối mạnh mẽ trên khắp thế giới. Ông thẩm phán Nguyễn Hữu Chính (Chủ toạ Hội đồng Xét xử vụ án Cù Huy Hà Vũ) thật ra cũng chỉ là một nạn nhân của chế độ, phải thừa hành lệnh Bộ Chính trị đảng CSVN để tuyên án TS Hà Vũ. Đối tượng đáng nguyền rũa là đảng CSVN -- tác giả của bản án tiền chế.

Trong những năm gần đây, hàng ngũ cán bộ, công an CSVN đã vô tình tiếp tay cho phong trào đấu tranh chống chế độ bằng chính những hành động ngu xuẩn, bất nhân, phi lý.... tiếp tục xảy ra từ Bắc chí Nam.

Những vụ công án đánh đập, giết người vô cớ; những vụ án thô bạo, bất công; những lời tuyên bố vô liêm sĩ, trái đạo đức từ những người có chức vụ lãnh đạo cao nhất cho đến những tên công an ngu dốt và tàn ác... đã mặc nhiên giúp cho chính nghĩa đấu tranh giải thể chế độ Cộng sản được sáng ngời thêm.

Vụ án xử Ts Cù Huy Hà Vũ là một vụ án lịch sử, đánh dấu một giai đoạn đấu tranh quyết liệt giữa Dân chủ với Độc tài, giữa Thiện với Ác, và giữa Lẽ phải với Bất công.

Đã đến lúc để người Việt Nam ở trong và ngoài nước đồng tâm đẩy mạnh công cuộc đấu tranh giải trừ quốc nạn độc tài, tham ô và bất công ở nước nhà với lời dạy bất hủ của cụ Nguyễn Trãi: Đem Đại Nghĩa để thắng hung tàn, lấy Chí Nhân mà thay cường bạo.

Xin cảm ơn Toà Án Nhân Dân Hà Nội đã giúp thể hiện rõ nét hơn bản chất của chế độ độc tài và làm sáng ngời thêm chính nghĩa đấu tranh giải Cộng!

Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN)

   
© ALLROUNDER