Quan điểm & Bình luận của Đảng Vì Dân

Đấu tranh quyết liệt trong tinh thần ôn hòa

Để giải trừ nạn độc tài, tham ô và bất công đang hoành hành, một tổ chức đấu tranh phải có định hướng rõ ràng. Đối với Đảng Vì Dân, muốn giải quyết những vấn đề bế tắc của đất nước và dân tộc ngày nay, chúng ta cần phải đấu tranh một cách quyết liệt trong tinh thần ôn hoà. Quyết liệt là dứt khoát phải chuyển thể chế độ độc tài toàn trị thành một chính thể dân chủ đa đảng. Ôn hòa là nhất quyết không quá khích cực đoan, không sử dụng bạo lực, và không trả thù báo oán.

Con đường đấu tranh quyết liệt trong tinh thần ôn hòa là một định hướng đấu tranh phù hợp với bối cảnh chính trị của nước ta ngày nay.

Trước nhất, quyết liệt là một thái độ không thể thiếu được cho bất kỳ sách lược đấu tranh nào. Thiếu sự quyết liệt thì những nỗ lực có được chỉ phản ảnh một thái độ, và chắc chắn là không đủ sức để tiến hành được chủ trương hoạt động đã đưa ra.

Kế đến, kinh nghiệm từ trước đến nay cho thấy rằng: Cộng sản không bao giờ nhượng bộ đối phương khi cảm thấy không bị quá nhiều áp lực. Từ bản chất đó, họ không bao giờ tự nhiên thể hiện thiện chí, ngay cả đối với vấn đề thiêng liêng nhất như chủ quyền quốc gia. Họ cũng không dễ dàng nhượng bộ bất cứ thế lực quốc tế nào, dù là tạm thời, nếu điều đó không được đánh đổi bằng một quyền lợi thực tiễn đáng kể. Vì vậy, những chính sách khác nhau ở mỗi giai đoạn của Cộng sản đều phát xuất từ sự đồng thuận ở cấp bộ lãnh đạo cao nhất. Chính sách đó có thể cứng rắn hoặc mềm dẽo hơn, đến nỗi nhiều khi có vẻ thiếu đồng bộ đến mức mâu thuẫn. Tất cả đều phát xuất từ quyết định chủ quan xét là có lợi nhất cho đảng CSVN -- nhấn mạnh là đảng Cộng sản Việt Nam mà thôi. Bởi thế, chúng ta không ngạc nhiên tại sao trong thời gian qua nhà cầm quyền CSVN đã có một số quyết định và chính sách rất khó hiểu.

Từ nhận thức đó, con đường dân chủ hóa đất nước chỉ có thể xảy ra ở hai trường hợp: 1. lực lượng đối kháng có đủ sức mạnh để giải thể chế độ độc đảng và thành hình một chính phủ đa đảng; 2. lực lượng đối kháng tạo áp lực đủ mạnh để buộc đảng CSVN phải nhượng bộ một cách cụ thể là chấp nhận việc tổ chức bầu cử dân chủ một cách tự do cho các cấp chính quyền, để chuyển thể chế độ độc tài toàn trị thành một chính thể dân cử đúng nghĩa.

Cả hai trường hợp trên đều đòi hỏi một yếu tố cần và đủ là lực lượng đối kháng phải có sức mạnh đối trọng với đảng CSVN một cách hữu hiệu, bao gồm các tổ chức chính đảng, các lực lượng chính trị và các đoàn thể xã hội. Cho đến nay, việc kết hợp các đoàn thể chính trị vẫn còn nhiều trở ngại thực tế song tiến trình này chắc chắn sẽ xảy ra một khi tình hình Việt Nam có những biến chuyển lớn lao trong thời gian tới.

Trường hợp thứ ba là với tình trạng đảng CSVN đang có những hành động làm phương hại đến chủ quyền đất nước, và bộ máy nhà nưóc đang đầy dẫy tình trạng tham ô, quan liêu, bất công…, một biến động chính trị có thể sẽ xảy ra một cách bất ngờ. Trong tình huống đó, với sự chuẩn bị của các lực lượng đối kháng, việc thay đổi bộ máy lãnh đạo đất nước chắc chắn cũng sẽ xảy đến.

Nói tóm lại, để thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa đất nước, các tổ chức đối kháng ở trong và ngoài nước không có sự chọn lựa nào khác hơn là phải đấu tranh một cách quyết liệt bằng tất cả phương thức và phương tiện có được để tạo dựng đủ sức mạnh đối trọng, hầu có thể buộc đảng CSVN phải nhượng bộ hoặc phải bị giải thể.

Thái độ quyết liệt đó phải được đặt trên tinh thần tự quyết của dân tộc, có nghĩa là phải bằng mọi cách vận dụng sức mạnh của chính người Việt để giải quyết các vấn đề của đất nước và dân tộc Việt.

Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta phủ nhận sự cần thiết của của dư luận quốc tế và mặt trận ngoại vận. Chủ trương đấu tranh quyết liệt trên nền tảng tinh thần tự quyết là lấy sức dân mình làm chính, lấy sức yểm trợ của ngoại quốc làm phụ. Có như vậy chúng ta mới bảo toàn được chính nghĩa và chủ động được đường lối, kế hoạch đấu tranh. Và từ đó, chúng ta sẽ không bị lệ thuộc vào ngoại bang, dù đó là siêu cường nào.

Hơn nữa, tính quyết liệt trong đấu tranh còn khẳng định là công cuộc đấu tranh này không bị động chờ đợi sự xuất hiện của một “Jeltsin Việt Nam”, hay một thứ “đèn xanh” từ Mỹ quốc. Việt Nam sẽ có thể thoát khỏi tình trạng hiện nay  nếu có một lực lượng cấp tiến yêu nước từ trong bộ máy cầm quyền đứng lên đảo chánh và thực hiện tiến trình đa đảng hóa chính phủ, nhưng các tổ chức đấu tranh chỉ có quyền hy vọng chứ không thể thụ động chờ đợi chuyện đó xảy ra.

Người Việt cũng cần sự hậu thuẫn của toàn thế giới trong công cuộc dân chủ hoá đất nước nhưng khẳng định chỉ là sự hậu thuẫn tinh thần về mặt chính trị và nhân quyền, chứ không phải là một giải pháp chính trị tiền chế nào đó cho Việt Nam. Chúng ta muốn những quốc gia dân chủ tiền tiến thể hiện trách nhiệm phát triển nền dân chủ chung của toàn thế giới, chứ không phải là dùng Việt Nam như là một pháo đài ngăn chận làn sóng đỏ của Trung Cộng ở vùng Đông Nam Á.

Mặt khác, sự quyết liệt đồng thời cũng tạo nên niềm tin vào thế tất thắng, có khả năng khích lệ những người trong bộ máy nhà nước CSVN, bao gồm quân đội, công an và công chức, mạnh dạn tham gia, yểm trợ công cuộc dân chủ hóa đất nước. Người dân và quan cán chính CSVN sẽ không thể vùng dậy nếu như các lực lượng đối kháng chưa chứng tỏ được quyết tâm và khả năng đấu tranh.

Nhưng dù quyết liệt đến đâu chúng ta cũng không cho phép có những thái độ và hành động cực đoan như khích động hận thù, sử dụng bạo lực. Cuộc cách mạng dân chủ hóa Việt Nam chỉ có thể thành công tốt đẹp khi nó giải thể được chế độ độc tài song lại không biến một thành phần dân tộc nào đó phải trở thành nạn nhân của chế độ mới. Nói rõ hơn, mục tiêu chính yếu của cuộc dân chủ hóa là giải thể chế độ Cộng sản, chứ không nhằm tiêu diệt những con người, mà vì hoàn cảnh lịch sử, phải đã và đang phục vụ cho đảng CSVN. Hậu quả của bài học lịch sử sau năm 1975 ở nước ta ngày nay vẫn còn đó. Sự phân biệt đối xử của Cộng sản đã là một kinh nghiệm đau thương đánh đổi bằng máu xương và nước mắt của bao nhiêu thế hệ trong suốt hơn ba mươi năm qua.

Ôn hòa là thể hiện tính nhân bản trong chủ trương đấu tranh chống kẻ xấu và điều xấu.

Nếu một cuộc thay đổi được thực hiện trên căn bản bạo lực, để thay thế chế độ độc tài Cộng sản bằng một chế độ độc tài không Cộng sản, thì hậu quả xảy đến có thể sẽ còn nguy hại không kém.

Trước tình hình căng thẳng hiện nay, tình hình Việt Nam có thể sẽ xảy ra những biến động bất ngờ ngoài tầm kiểm soát của chế độ. Đảng cầm quyền biết rõ điều đó nên đã nhanh chóng ra tay dập tắt những nỗ lực vùng dậy, dù biết rằng họ phải trả một giá rất đắt trên trường chính trị thế giới.

Vấn đề của các lực lượng đối kháng hiện nay là phải nhân thời cơ này đẩy mạnh công cuộc đấu tranh bằng một thái độ quyết liệt, song lại với một tinh thần ôn hòa, nhân bản. Quyết liệt để có đủ sức mạnh giải thể chế độ độc tài, và Ôn hòa để giải quyết những mâu thuẫn đã hằn sâu trong lòng dân tộc bởi hoàn cảnh lịch sử.

Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN)

(Trích tập san Hoa-Mai #47)

   
© ALLROUNDER