Quan điểm & Bình luận của Đảng Vì Dân

Việt Nam cần được ổn định chính trị trong dân chủ.

 

Phiên toà phúc thẩm xử Ký giả Trương Minh Đức vào ngày 18/7/2008, một lần nữa, tự nó lên án tính vi hiến của Nhà Nước Việt Nam (NNVN). Những án tù của các nhà đấu tranh dân chủ đã chứng minh rằng: Quyền Dân chủ của Công dân Việt Nam chưa được tôn trọng. Từ trước đến nay, NNVN vẫn luôn dùng biện pháp trấn áp để ổn định chính trị, thay vì đối thoại để tìm kiếm những giải pháp tốt đẹp thực sự cho đất nước.

Theo Hiến Pháp nước CHXHCNVN năm 1992, một số điều khoản về quyền tự do của công dân Việt Nam đã được quy định rõ ràng. Tuy nhiên, nhằm bảo đảm quyền lợi của đảng cầm quyền, hầu như câu “theo quy định của pháp luật” đều có kèm theo mỗi Điều, Khoản quan trọng, đặc biệt là ở những phần nói về quyền tự do của con người. Các “quy định pháp luật” này hiện thân ở các bản Luật, Nghị Định, Thông Tư và được diễn giải tuỳ tiện một cách mâu thuẫn với tinh thần bản Hiến Pháp. Trong vấn đề nhân quyền, Điều 88 và 258 của Bộ Luật Hình Sự đã được cơ quan an ninh sử dụng để quy tội, kết án các hoạt động nhân quyền hợp hiến của người dân. Đó là một vài điểm nhận xét đại cương vấn đề pháp lý. Vấn đề đáng đặt ra là thái độ sơ cứng của thành phần bảo thủ trong Bộ Chính Trị đảng CSVN. Chính thái độ này đã dẫn đến việc thực hiện một số chính sách đối nội và đối ngoại gây trở ngại lớn lao cho cuộc hòa gỉai dân tộc, dân chủ hoá đất nước và phát triển quốc gia.

Trong nhiều năm qua, nhằm củng cố sự “ổn định chính trị” của chế độ độc đảng, CSVN đã lạm dụng các “quy định pháp luật” để liên tục vi phạm quyền tự do của công dân Việt Nam. Những sự vi phạm này biểu hiện trong nhiều lãnh vực, và các “quy định pháp luật” đã được diễn giải một cách nghịch lý và mâu thuẫn theo nhu cầu kinh tế và chính trị của đảng CSVN trong mỗi trường hợp. Những vụ án Dân Oan đầy oan sai, nghịch lý đã gây thương tổn tài sản, danh dự, và ngay cả sinh mạng, cho nhiều người dân thế cô vô tội. Nhiều trường hợp tuy được chính báo chí trong nước báo động, song cuối cùng đã bị ém nhẹm như số phận những trường hợp đau thương trước đó. Những “vụ án chính trị”, mà thực chất chỉ là các nỗ lực nhằm thúc đẩy tiến trình dân chủ hoá xã hội, thậm chí chỉ là thực thi quyền tự do căn bản của người dân đã được Hiến Pháp quy định, đã làm cho tình hình nhân quyền của Việt Nam trở nên nghiêm trọng hơn, cho dù NNVN có những giải thích, biện luận riêng.

Nói chung, các biện pháp “ổn định chính trị” của đảng CSVN đã tự nó gây ra thêm nhiều yếu tố chứng minh rằng Việt Nam đang gặp khủng hoảng chính trị. Các hành động đối phó của đảng CSVN đã vô tình làm cho tình hình thêm phức tạp, thay vì tạo ra yếu tố hoá giải cho những vấn đề chung của đất nước và dân tộc.

Đất nước ta đang đứng trước nhiều thử thách cam go. Thực trạng xã hội cho thấy là đảng CSVN không thể có đủ khả năng và điều kiện để giải quyết các bế tắc của đất nước. Đó là chưa kể những mâu thuẫn của dân tộc sẽ không thể nào giải quyết được theo chiều hướng ù lì đang có của đảng CSVN. Vì vậy, đã đến lúc để đảng CSVN phải cởi mở một các thực sự và rốt ráo, để tạo điều kiện cho các thành phần dân tộc khác nhau cùng tham gia vào công cuộc phục hưng dân tộc và xây dựng lại đất nước. Để khai mở ý hướng đó, vấn đề đối thoại bây giờ phải được quan niệm một cách rõ ràng và dứt khoát. Vấn đề bây giờ không còn là chuyện thắng thua, mà là giải pháp thích hợp nhất cho tiến trình hoá giải những bế tắc của đất nước và dân tộc Việt Nam.

Việt Nam cần có một thứ “ổn định chính trị” với là sự hợp tác và tương nhượng công khai, hợp pháp giữa các khuynh hướng chính trị và thành phần dân tộc. Chuyển thể chế độ độc tài toàn trị thành một thể chế dân chủ đa đảng là con đường tất yếu để mọi người có thể tồn tại và phát triển trong văn minh, dân chủ, tự do, ấm no và tiến bộ./.

Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN)

 

   
© ALLROUNDER